26 năm trước, vào năm 1990, nước Đức trở thành một khối thống nhất và cái tên Đông Đức chính thức đi vào dĩ vãng. Nhưng trong những năm tháng cuối cùng của đất nước có tên Cộng hòa Dân chủ Đức đó, họ còn một trận đấu cuối cùng trên đất Bỉ, và các cầu thủ hiểu rằng đó là cơ hội cuối cùng để họ cống hiến cho quốc gia đang đi đến hồi kết.

Trận đấu cuối cùng của ĐT Đông Đức với ĐT Bỉ năm 1990 (Ảnh: Getty)
Trận đấu cuối cùng của ĐT Đông Đức với ĐT Bỉ năm 1990 (Ảnh: Getty)

12/9/1990 là ngày số phận Đông Đức được định đoạt. Một bản giao ước được ký kết tại Moscow giữa Bộ trưởng Bộ Ngoại giao hai nước Tây và Đông Đức – dưới sự chứng kiến của 4 cường quốc là Anh, Pháp, Mỹ và Xô Viết – đã chính thức sáp nhập hai quốc gia này lại với nhau.

Khi mà những chai sâm panh đang được bật ra và mực trên bản giao ước còn chưa kịp khô,  một nhóm cầu thủ Đông Đức ở cách đó hàng trăm dặm, tại Brussels, đang chuẩn bị cho trận đấu cuối cùng của mình.

“Tôi hiểu rằng trận đấu đó sẽ đi vào lịch sử, bởi vậy tôi thấy rất tự hào khi được triệu tập và chúng tôi muốn là những người sẽ được nhắc tên sau này.” – Uwe Rosler nhớ lại thời khắc khi ông còn là một chàng tiền đạo 21 tuổi đang chơi cho FC Magdeburg.

Thực tế, bơi lội và điền kinh mới phải là bộ môn thế mạnh của Đông Đức chứ không phải bóng đá. Tại kỳ Olympic Seoul năm 1988 – 1 năm trước khi bức tường Berlin sụp đổ, họ đã về nhì trên bảng tổng sắp huy chương, chỉ sau đoàn Liên Xô.

Thời kỳ đáng nhớ nhất của nền bóng đá này là vào những năm 70. Cụ thể, năm 1976 họ giành được huy chương vàng Olympic môn bóng đá nam, nhưng chiến công đó không thể sánh bằng trận thắng lịch sử tại World Cup 1974, khi họ đánh bại Tây Đức ngay tại Hamburg. Bàn thắng duy nhất của trận đấu đó được ghi bởi Juergen Sparwasser, người đã có một pha bứt tốc xuống khu cấm địa đối phương, tước khi tung cú sút sấm sét tung nóc lưới Tây Đức. Đồng thời đó cũng là lần duy nhất hai miền Đông và Tây Đức gặp nhau trong một trận đấu chính thức.

Juergen Sparwasse (áo sẫm ngoài cùng bên trái) ghi bàn vào lưới Tây Đức (Ảnh: BBC)
Juergen Sparwasser (áo sẫm ngoài cùng bên trái) ghi bàn vào lưới Tây Đức (Ảnh: BBC)

Điều đáng nói là việc thống nhất nước Đức lại được quyết định khi mà bóng đá Đông Đức dường như đang đạt đến độ chin nhất. Chỉ cần một trận hòa trước Áo họ sẽ góp mặt tại World Cup 1990, nhưng đúng lúc này Chính phủ quyết định mở cửa bức tường Berlin, và các cầu thủ Đông Đức – những người vẫn còn đang trong trại tập luyện – trong một đêm trở thành những món hàng được săn đón nồng nhiệt. Không chỉ các đội bóng Tây Đức đang chơi tại Bundesliga thấy được cơ hội để sở hữu những cầu thủ chất lượng, mà chính các tuyển thủ Đông Đức cũng hiểu rằng từ nay họ có thể thực sự nghĩ đến chuyện kiếm sống bằng đá bóng.

“Lúc đó tôi đang ở khu huấn luyện và bị vây quanh bởi các tay đại diện cầu thủ,” – Rosler nói. “Các cầu thủ khác liên tục gọi điện thoại, cố gắng xác định tương lai cho mình, dường như chẳng ai quan tâm đến trận đấu trước mắt nữa.”

Thậm chí trong trận đấu với ĐT Áo, thành viên của một CLB Bundesliga đã giả vờ làm một phóng viên để trà trộn vào sân và nói chuyện với các cầu thủ dự bị. Khi mà không ai quan tâm đến trận đấu nữa, không khó hiểu khi Đông Đức thi đấu rất chệch choạc. Kết quả, Áo giành chiến thắng dễ dàng, nhưng điều đó chỉ giúp cho họ đẩy nhanh tiến độ đàm phán với các CLB mới nhanh hơn mà thôi.

Tiền đạo Đông Đức Andreas Thom rời sân sau trận thua 0-3 trước Áo (Ảnh: Yahoo)
Tiền đạo Đông Đức Andreas Thom rời sân sau trận thua 0-3 trước Áo (Ảnh: Yahoo)

Tháng Hai năm 1990, Đông Đức vẫn có tên trong buổi lễ bốc thăm Euro 1992, nhưng khi đó ai cũng hiểu rằng năm 1992 thì chẳng còn quốc gia Đông Đức nữa, bởi vậy một trận giao hữu với ĐT Bỉ đã được tổ chức với tư cách là trận đấu cuối cùng của đội bóng này.

Điều này đã khiến cho HLV của Đông Đức khi đó phải đau đầu, bởi ông biết rằng các ngôi sao sáng nhất của đội bóng – hầu hết đã ký hợp đồng với các đội bóng lớn tại Bundesliga – không hứng thú với việc mạo hiểm thi đấu và dính chấn thương trong một trận cầu hoàn toàn vô nghĩa.

Nhưng Rosler không nghĩ như vậy. Dù cũng là một ngôi sao được chèo kéo rất nhiều, nhưng ông quyết định vẫn ở lại với đội bóng Đông Đức Oberliga, và với ông, trận đấu này là một cơ hội lớn để mình đi vào sử sách.

“Chúng tôi điều biết rằng sẽ có rất nhiều người theo dõi trận đấu này, rất nhiều HLV, tuyển trạch viên đến từ Bundesliga. Với tôi, chẳng có lý do nào đê mà không chơi một trận để đời.” – Ông nói.

Sau khi giải nghệ, Uwe Rosler từng có thời gian dẫn dắt Wigan và Leeds United  (Ảnh: Alamy)
Sau khi giải nghệ, Uwe Rosler từng có thời gian dẫn dắt Wigan và Leeds United (Ảnh: Alamy)

Để chuẩn bị cho trận đấu này, các tuyển thủ Đông Đức tập hợp tại một khu tập luyện ở Berlin.

“Tôi nhớ là ban đầu chỉ có 10 cầu thủ đến tập trung – và HLV cùng những người khác trong ban huấn luyện đã phải mất cả ngày để gọi điện” – Rosler nhớ lại. “Cứ mỗi giờ trôi qua, chúng tôi lại nghe thông báo rằng người này, rồi người kia sẽ không đến tập trung.”

Tổng cộng có 22 cầu thủ từ chối khoác áo đội tuyển Đông Đức lần cuối cùng. Đa số nói rằng họ đang bị chấn thương, 4 người nói họ không có động lực thi đấu, 1 người báo không có passport và một người nói rằng anh ấy không còn quốc tịch Đông Đức nữa.

Sau nhiều giờ liên tục gọi điện, rốt cuộc cũng có một người đến tập trung – đó là Matthias Sammer, năm đó 23 tuổi. Dù còn khá trẻ nhưng Sammer đã có rất nhiều lần ra sân trong màu áo đội tuyển, và khi đó đã đồng ý chuyển đến VfB Stuttgart. Tất nhiên HLV cũng phải mất công thuyết phục một lúc.

Matthias Sammer - đội trưởng cuối cùng của Đông Đức (Ảnh: Getty)
Matthias Sammer – đội trưởng cuối cùng của Đông Đức (Ảnh: Getty)

Khi Sammer đến khu tập luyện, anh biết tin không có ngôi sao nào khác của đội đến. Sau đó, anh thừa nhận rằng mình đã lập tức kiểm tra xem có chuyến bay nào trở lại Stuttgart ngay trong chiều hôm đấy không, nhưng rốt cuộc là không có. Khi đó, HLV đã khoát tay lại và nói với Sammer rằng ông ấy cần anh dẫn dắt toàn đội, và Sammer đồng ý ở lại.

“Thời khắc đó, tôi cảm thấy vui vì đã không có chuyến bay nào,” – Matthas Sammer nhớ lại trong một chương trình truyền hình hồi năm ngoái. “Thỉnh thoảng vận may không đến mà ép bạn phải đi theo nó.”

Một đoạn video ghi lại khoảnh khắc các cầu thủ Đông Đức hát quốc ca trước khi trận đấu bắt đầu, và không khó để nhận ra nét lo lắng trên gương mặt họ. Họ chỉ có vỏn vẹn 14 cầu thủ, trong đó 2 người là thủ môn và 3 cầu thủ lần đầu (và cũng là lần cuối cùng) khoác áo đội tuyển.

“Nhìn vào những bức ảnh, các bạn sẽ thấy chúng tôi căng thẳng thế nào.” – Rosler nói. “Chúng tôi dồn toàn bộ tâm trí cho trận đấu. Có lẽ các bạn sẽ không tin được rằng đó chỉ là một trận giao hữu nếu nhìn cái cách chúng tôi đuổi theo quả bóng và tắc bóng quyết liệt đến thế nào. Trận đấu đó có ý nghĩa vô cùng lớn. Rosler chính là người đã có đường chuyền mở ra pha tấn công dẫn đến bàn thắng đầu tiên của trận đấu, với người dứt điểm cuối cùng không ai khác chính là người mang băng đội trưởng – Matthias Sammer.

Trong những phút cuối cùng của trận đấu, chính Sammer là người ghi bàn thứ hai với một pha dắt bóng qua thủ môn rồi dứt điểm đầy mẫu mực.

“Mọi người đều rất quý trọng Matthias,” – Rosler nói. “Từ cách anh ấy chơi bóng đến chỉ huy cả đội đều rất tuyệt vời. Anh ấy đúng là một người đội trưởng đích thực.”

Khi chiến thắng đã nằm trong tầm tay, HLV đã có một quyết định thay người. Ông cho thủ thành dự bị Jens Adler – người chưa từng chơi một trận đấu chuyên nghiệp nào – vào sân trong vài phút cuối cùng. Trong những đoạn video tư liệu, dễ dàng thấy anh ấy căng thẳng thế nào khi phải đối mặt với một tình huống phạt góc của đội tuyển Bỉ. Rốt cuộc thì khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, Adler vẫn chưa một lần chạm bóng, nhưng anh đã có trận đấu đầu tiên trong màu áo ĐTQG Đông Đức.

“Điều tôi tiếc nhất là,” – Rosler nói. “Tôi đã không giữ lại áo đấu, mà lại quyết định đổi áo với – tôi nghĩ là cầu thủ số 5 của đối phương. Lẽ ra tôi nên giữ chiếc áo ấy làm kỷ niệm.”

Sau này, có 3 cầu thủ đã tham dự trận đấu đó được khoác áo ĐT Đức thống nhất, trong đó tất nhiên có Sammer. Với Rosler, sự nghiệp thi đấu quốc tệ của anh đã khép lại sau trận đấu tại Brussels. Cuộc cạnh tranh giữa các cầu thủ Đông và Tây Đức trong đội hình ĐT Đức thống nhất trở nên quá gay gắt, và ông quyết định giã từ đội tuyển. Sau này, ông chuyển sang chơi bóng cho Nuernberg tại Bundesliga nhưng không thành công, và sau đó lưu lạc sang Premier League để khoác áo Manchester City.

Uwe Rosler trong màu áo Man City (Ảnh: Getty)
Uwe Rosler trong màu áo Man City (Ảnh: Getty)

Có một sự thật ít người biết: Đội tuyển Đông Đức lẽ ra có một trận đấu nữa với đội tuyển Tây Đức – khi đó đã không còn là đối thủ của nhau nữa – dự kiến được tổ chức vào tháng 11/1990, nằm trong lễ kỷ niệm ngày nước Đức thống nhất. Thế nhưng một vụ xô xát trong một trận đấu của Oberliga tại Leipzig hồi đầu tháng 11 đã khiến trận đấu đó không thể diễn ra.

Trong vụ việc đó, một CĐV đã bị cảnh sát bắn chết, và điều này dẫn đến những vụ ẩu đả lớn sau đó giữa các CĐV và cảnh sát trong rất nhiều trận đấu sau đó. Rốt cuộc, trận đấu kỷ niệm ngày thống nhất nước Đức đã bị hủy bỏ vì lý do an ninh – và trận thắng 2-0 trước ĐT Bỉ của đội bóng 14 người, với sự tỏa sáng của một người đội trưởng mẫu mực là Matthias Sammer đã trở thành vĩ thanh của bóng đá Đông Đức.

Theo BBC

Advertisements