Từ xa xưa, người ta đã tìm mọi cách để tìm kiếm và chế tạo một thứ gọi là “Hòn đá triết học” có thể biến đá thành vàng. Và Antonio Conte có vẻ như đã tìm ra công thức cho viên đá ấy.

Tất nhiên trên đời không có “Hòn đá triết học”, nó chỉ là một phép ẩn dụ rằng nếu chúng ta miệt mài tìm tòi khám phá tất cả các mặt thì chúng ta có thể làm bất kỳ điều gì, dù nghe qua có phi lý đến đâu. Bởi vậy cũng tất nhiên Conte không nắm trong tay hòn đá huyền thoại ấy, cũng như chẳng có bàn tay của vua Midas để có thể biến từng hòn đá mà ông bắt gặp thành vàng, nhưng ông lại có quyền năng biến những hòn đá cuội tưởng như vô dụng trở thành những vật vô cùng hữu ích.

Hai hòn đá cuội ấy chính là Victor Moses và Marcos Alonso.

Hai cầu thủ chạy cánh của Chelsea đã chơi vô cùng xuất sắc trong chiến thắng trước Leicester (Ảnh: Sky Sports)
Hai cầu thủ chạy cánh của Chelsea đã chơi vô cùng xuất sắc trong chiến thắng trước Leicester (Ảnh: Sky Sports)

Những thay đổi mang tính đột phá

Khi tiếng còi kết thúc 90 phút trận đấu giữa Chelsea và Leicester City vang lên, cũng là lúc Conte nở nụ cười tươi như thường lệ. Cuộc sống ở Stamford Bridge đã bắt đầu với không ít sóng gió, nhưng với sự kiên nhẫn cùng trí tuệ và đầu óc của một người Italia từng trải qua những đội bóng lớn nhỏ khác nhau, Conte đã dần dần tạo được sự ảnh hưởng và in dấu phong cách của mình lên lối chơi của Chelsea. Thoạt nhìn, chúng ta thấy một Conte cuồng nhiệt, hừng hực khí thế luôn tiến ra sát đường pitch gào thét chỉ đạo các học trò, nhưng thực tế ông luôn dành thời gian để quan sát và đánh giá để đưa ra những thay đổi khi thật cần thiết.

Luôn miệng gào thét chỉ đạo, nhưng Conte luôn quan sát và kiên nhẫn khi đưa ra những thay đổi (Ảnh: Daily Mail)
Luôn miệng gào thét chỉ đạo, nhưng Conte luôn quan sát và kiên nhẫn khi đưa ra những thay đổi (Ảnh: Daily Mail)

Với một HLV, việc đầu tiên khi dẫn dắt một đội bóng mới thông thường là đề ra phương án theo nguồn lực sẵn có, trước khi tính đến những thay đổi theo thời gian để dần dần biến đội bóng thành một cỗ máy theo ý mình. Conte cũng không ngoại lệ, ông trung thành với sơ đồ 4-2-3-1 trong những vòng đầu tiên, ban đầu hệ thống này tạo hiệu ứng khá tốt khi giành chiến thắng trước những đối thủ bị đánh giá thấp hơn, nhưng ông lại thất bại khi đối mặt với những đối thủ ngang tầm như Arsenal và Liverpool.

Có thể nói, Conte đã khắc phục được những điểm yếu lớn nhất trong trận thua 0-3 trước Arsenal. Đối mặt với hàng tiền vệ cơ động và giàu sức sáng tạo của Pháo Thủ, có thể nói Conte đã phạm sai lầm khi cho rằng chỉ đơn thuần sử dụng sức mạnh cơ bắp ở trung tuyến là đủ để giải quyết vấn đề. Trong sơ đồ 4-2-3-1 mà Conte đã sử dụng trong trận đấu đó, hai cánh của Chelsea đã chơi vô cùng lúng túng khi đứng trước những Alexis Sanchez, Mesut Oezil và Theo Walcott, mà lý do đơn giản nhất là vì họ chơi quá thấp để gây sức ép ngay lập tức lên những cầu thủ đó.

Mặc dù chưa thể so với Arsenal, nhưng có thể nói Leicester City cũng sở hữu những phẩm chất tương tự khi họ có Jamie Vardy, Marc Albrighton và Ahmed Musa cơ động và giàu tốc độ. Nếu tiếp tục giữ khư khư cách chơi cũ, rất có thể hai cánh của Chelsea sẽ lại bị dồn ép đến tức thở và dẫn đến mắc sai lầm, bởi vậy việc thay đổi là điều bắt buộc nếu Conte muốn có một kết quả tích cực, không chỉ trong một hay hai trận đấu mà cho cả mùa giải còn rất dài sắp tới.

Leicester City có những nhân tố có thể khiến Chelsea phải khốn đốn (Ảnh: Straits Time)
Leicester City có những nhân tố có thể khiến Chelsea phải khốn đốn (Ảnh: Straits Time)

Trong chiến thắng trước đối thủ Leicester vừa qua, chúng ta có thể thấy những biến đổi có vẻ như kỳ lạ của Conte nơi hàng phòng ngự. Sử dụng sơ đồ 3-4-3, ông khiến mọi người ngạc nhiên khi quyết định kéo Cesar Azpilicueta – một hậu vệ cánh – vào trung tâm hàng phòng ngự, bên cạnh David Luiz và Gary Cahill.

Ở hàng tiền vệ, việc vứt bỏ Cesc Fabregas với vai trò người làm bóng ở trung tuyến tưởng như là một nước cờ bí của Conte khi tiền vệ người Tây Ban Nha đang không có phong độ cao, nhưng với những gì đã diễn ra trong 90 phút tại Stamford Bridge vừa qua thì có vẻ như không phải vậy. Với sơ đồ này, hàng phòng ngự của Chelsea chủ động dâng cao hơn, cùng với 2 máy quét N’Golo Kante và Nemanja Matic bóp chặt khoảng không gian giữa sân khiến các tiền vệ của Leicester hầu như không tìm được không gian triển khai bóng.

Đồng thời, vai trò của David Luiz cũng được đề cao hơn khi anh được phép di chuyển tự do, có thể dâng lên hỗ trợ hai tiền vệ trung tâm hoặc dạt sang 2 bên để bọc lót cho Azpilicueta và Cahill. Còn ở phía bên kia sân, lối chơi pressing ngay giữa sân này cũng giúp cho Eden Hazard thoải mái hơn khi thực hiện những pha chạy cắt mặt mà không phải lo lắng quá nhiều về phía sau.

Với sơ đồ mới, vai trò của David Luiz được đề cao và mở rộng (Ảnh: The Guardian)
Với sơ đồ mới, vai trò của David Luiz được đề cao và mở rộng (Ảnh: The Guardian)

Tầm quan trọng của Marcos Alonso và Victor Moses

Tuy nhiên, tất cả những điều nói trên có thể hoàn toàn trở thành vô nghĩa nếu không có cặp cánh Marcos Alonso  và Victor Moses. Cả hai cầu thủ này đều thi đấu vô cùng ấn tượng trong trận đấu vừa qua. Cầu thủ người Nigeria tất nhiên được nhắc đến nhiều hơn với bàn thắng ấn định kết quả chung cuộc, nhưng không vì thế mà chúng ta có thể hạ thấp vai trò của Marcos Alonso bên cánh đối diện.

Cầu thủ người Tây Ban Nha chính là người chạy nhiều nhất trên sân khi di chuyển quãng đường lên đến 12km, lên công về thủ liên tục, đảm bảo an toàn cho cánh trái khi Eden Hazard thực hiện những cú chạy cắt vào trung tuyến. Xuất phát là một hậu vệ, dễ hiểu khi ưu tiên hàng đầu của Alonso là đảm bảo an toàn trong từng đường bóng, bởi vậy anh hoàn toàn phù hợp để làm nhiệm vụ bảo trợ phía sau lưng tiền vệ người Bỉ.

Marcos Alonso là cầu thủ chạy nhiều nhất trong trận đấu vừa qua (Ảnh: Talksports)
Marcos Alonso là cầu thủ chạy nhiều nhất trong trận đấu vừa qua (Ảnh: Talksports)

Ngược lại, ở phía đối diện thì Victor Moses là một tiền vệ cánh đích thực với nền tảng thể lực dồi dào và tốc độ cực tốt. Nếu trong sơ đồ 4-2-3-1 cũ, nhiệm vụ chính của cầu thủ người Nigeria là dùng tốc độ khoét sâu vào cánh trái của đối phương thì trong sơ đồ 3-4-3 mới, toàn bộ hành lang này được trao cho anh. Khi không có một hậu vệ cánh nào ở sau lưng, tất nhiên Moses không thể dâng quá cao, nhưng chính thử thách mới này lại giúp anh tận dụng tối đa lợi thế tốc độ và sức bền của mình.

Dĩ nhiên cũng có những trường hợp Moses có thể dâng quá cao, nhưng đó là lý do để Conte xếp Azpilicueta chơi trung vệ lệch phải để có thể kịp thời hỗ trợ phòng ngự, và cũng chỉ có duy nhất cầu thủ này có đủ tố chất để đảm đương nhiệm vụ này trong các hậu vệ chính thức của Chelsea hiện tại.

Victor Moses tỏa sáng với bàn thắng ấn định tỉ số 3-0 (Ảnh: Express.co.uk)
Victor Moses tỏa sáng với bàn thắng ấn định tỉ số 3-0 (Ảnh: Express.co.uk)

Nhưng liệu Conte có thực sự biến được đá thành vàng?

Dĩ nhiên là không! Đá thì vẫn là đá, còn vàng thì mãi là vàng.

Cũng giống Nuno Valente và Paulo Ferreira của Porto trước đây, chúng ta không nên kỳ vọng Marcos Alonso và Moses sẽ chơi tốt ở bất cứ đâu, bởi đơn giản họ là những cầu thủ tầm trung, có thể chơi tốt – thậm chí là xuất sắc – ở một hệ thống này, nhưng sẽ khó lòng tỏa sáng ở những hệ thống và phong cách chơi khác. Đó cũng là lý do mà hai hậu vệ người Bồ Đào Nha mất hút ở Chelsea và Everton sau khi góp công lớn giúp Porto giành chức vô địch Champions League lịch sử.

Tuy nhiên trong một giai đoạn nhất định, và dưới bàn tay của những nhà hiền triết như Antonio Conte và Jose Mourinho, những hòn đá như Marcos Alonso, Victor Moses, Paulo Ferreira hay Nuno Valente đang tỏa ra ánh vàng lấp lánh.

Advertisements