*** Bài viết có sử dụng thông tin từ The Guardian và The Independent và được đăng tải trên 4231.vn ***

Với các CĐV Chelsea hiện đại, cái tên Jesper Gronkjaer có lẽ không hề quen thuộc. Thế nhưng cầu thủ Đan Mạch này chính là nhân vật quan trọng bậc nhất trong cuộc chuyển mình từ một đội bóng hạng trung trở thành một thế lực hùng mạnh của bóng đá Anh, nhờ túi tiền của Roman Abramovich.

Để mô tả về Jesper Gronkjaer, hãy nói ngắn gọn thế này: Đó là một tiền vệ phải với tốc độ tuyệt vời (trước khi đến với bóng đá, Gronkjaer là vận động viên chạy nước rút) và chiều cao hoàn hảo (1m87 – là tiền vệ cánh cao nhất ngoại hạng Anh thời đó), một gã trai đẹp khéo ăn nói, có cô bạn gái nóng bỏng nghiện thuốc lá, một gã xấu xa lúc nào cũng lăm lăm đá xấu, ngã vờ và hay dính chấn thương lắt nhắt. Thực tế khó mà trách các CĐV Chelsea nếu họ không nhớ đến cái tên này, bởi làm sao chúng ta có thể bắt họ nhớ được một cầu thủ thuần cánh có phong độ phập phù trận hay trận dở, đã thế lại hay chấn thương và không ít lần khiến các fan xấu mặt vì giả vờ ngã và đá xấu?

Jesper Gronkjaer là cầu thủ đắt giá nhất Đan Mạch (Ảnh: sporten.dk)
Jesper Gronkjaer là cầu thủ đắt giá nhất Đan Mạch (Ảnh: sporten.dk)

Thế nhưng chính Chelsea đã biến anh chàng này trở thành cầu thủ Đan Mạch đắt giá nhất trong suốt 10 năm trời (từ 2000 đến 2010, trước khi Simon Kjaer – chứ không phải Lord Bendtner – phá kỷ lục khi chuyển đến Wolfsburg).

Và còn một lý do nữa để các CĐV Chelsea phải nhớ đến cái tên này, bởi anh là người đã ghi một bàn thắng được mệnh danh là “Bàn thắng tỷ Bảng”.

Vậy “Bàn thắng tỷ Bảng” là thế nào?

Đó là vòng đấu cuối cùng của mùa giải 2002-03, với tâm điểm là trận thư hùng giữa Chelsea và Liverpool tại Stamford Bridge, và phần thưởng cho người chiến thắng là một suất dự Champions League vào năm sau. Bởi vậy ban đầu, trận đấu này được mệnh danh là “trận đấu 20 triệu Bảng”. Chung cuộc, Chelsea là đội chiến thắng với tỷ số 2-1, và người ghi bàn thắng quyết định chính là Gronkjaer với một cú sút vòng cung từ rìa vòng cấm địa.

Tôi nhớ bàn thắng đó rất rõ. Chúng tôi được hưởng ném biên ở bên phải, tôi nhận được bóng, và thay vì chuyền thì tôi chạy thẳng vào trong, vượt qua ba hay bốn hậu vệ đối phương gì đó rồi sút vào góc xa. Cảm giác khi bóng bay vào lưới thật là tuyệt, nó đem đến một phần thưởng xứng đáng sau một mùa giải tuyệt vời.

Tuy nhiên hãy giả sử nếu Liverpool là đội giành chiến thắng, điều gì sẽ xảy ra?

Câu trả lời là: Roman Abramovich nhiều khả năng sẽ đem những đồng Rúp của mình đến nơi khác, và Chelsea có thể phải chịu số phận bi đát như Leeds United, hoặc có khi tệ hơn, bởi khi đó họ đang lâm vào khủng hoảng tài chính nghiêm trọng. Tuy nhiên rất may là họ đã chiến thắng, và con số 20 triệu bảng chỉ là hạt muối giữa đại dương nếu so với tổng số tiền mà Abramovich đã bỏ ra, bao gồm 140 triệu bảng để mua lại CLB và cả tấn tiền đầu tư cho đội bóng. Và đến nay, tổng số tiền mà nhà tài phiệt người Nga này đã đổ vào đội bóng đã lên đến hơn 1 tỷ bảng Anh.

Cái tên “Bàn thắng tỷ Bảng” đã xuất hiện như vậy.

Gronkjaer sau khoảnh khắc ghi “Bàn thắng tỷ Bảng” (Ảnh: thenational.ae)
Gronkjaer sau khoảnh khắc ghi “Bàn thắng tỷ Bảng” (Ảnh: thenational.ae)

Bàn thắng của Gronkjaer được xem là một trong những bàn thắng quan trọng nhất trong lịch sử Chelsea, bởi nó chính là viên gạch cuối cùng để Roman Abramovich quyết định mua lại Chelsea, qua đó mở ra cuộc Cách mạng Nga tại đội bóng này. Khi đó, Chelsea đang phải đối mặt với khủng hoảng tài chính nghiêm trọng. Đích thân Giám đốc Điều hành Trevor Birch đã nói rõ trước trận là, nếu đội bóng không giành được suất dự Champions League vào năm sau thì đội bóng sẽ phải cắt giảm triệt để các loại chi phí và nhiều người sẽ bị rao bán.

Đó là một trận đấu rất quan trọng với Chelsea. Chúng tôi đều biết mình phải chiến đấu vì cái gì, và tôi nhớ rất rõ khi đó đội bóng đói tiền đến mức nào. Tôi không biết liệu khi đó Abramovich có muốn mua lại đội không, nhưng rõ ràng được dự Champions League khiến cái tên Chelsea hấp dẫn hơn hẳn.

Rốt cuộc, Chelsea giành chiến thắng và chỉ vài tuần sau đó, Abramovich vung tiền mua lại đội bóng, mở ra kỷ nguyên huy hoàng cho đội bóng thành London.

Gronkjaer nhớ lại:

 Tôi biết tin Abramovich mua lại đội khi đang nghỉ hè ở quê nhà. Không thể tin được rằng ông ấy lại có nhiều tiền đến vậy. Thực tế khi đó chẳng ai hình dung nổi túi tiền của Abramovich to đến thế nào.

Tôi vẫn nhớ vào ngày thứ hai sau khi tập trung trở lại, Abramovich xuất hiện trên sân tập cùng một người phiên dịch và nói chuyện với chúng tôi bằng tiếng Nga. Ông ta nói về đủ thứ – HLV mới, cầu thủ mới, sân tập mới, thậm chí là SVĐ mới. Sau đó ông ấy nói chúng tôi hãy bình tĩnh, đó là quãng thời gian đầy căng thẳng với mọi người, đa số đều lo lắng, bởi không biết mình sẽ đi hay ở.

Chúng tôi vẫn đi tour du đấu trước mua giải như thường lệ, và trong thời gian đó người đến kẻ đi tấp nập. Ngày hôm trước, Wayne Bridge đến và một ai đó ra đi, ngày hôm sau đến lượt Damien Duff, rồi sau đó là Geremi, Joe Cole, Veron… Ông ấy mua hẳn một đội hình mới toanh chỉ trong vài tuần.

Tuy nhiên, thường thì sự thật luôn kém lãng mạn hơn truyền thuyết. Thực tế Chelsea chỉ cần cầm hòa Liverpool là đủ để ghi tên mình vào danh sách dự Champions League rồi, thế nên chính pha đánh đầu gỡ hòa của Marcel Desailly – chứ không phải bàn ấn định tỉ số của Gronkjaer – mới đúng là khoảnh khắc kỳ diệu của đội bóng. Mặc dù vậy, chúng ta không cần phải định nghĩa lại khoảnh khắc kỳ diệu đó trong tâm trí của các CĐV Chelsea, bởi bàn thắng tuyệt đẹp của Gronkjaer rất xứng đáng với ý nghĩa to lớn của nó.

Rời Chelsea, Gronkjaer lưu lạc khắp nơi và cuối cùng giải nghệ ở FC Copenhagen (Ảnh: The Guardian)
Rời Chelsea, Gronkjaer lưu lạc khắp nơi và cuối cùng giải nghệ ở FC Copenhagen (Ảnh: The Guardian)

Tất nhiên chẳng ai bỏ ra một đống tiền chỉ để đánh bóng ghế dự bị cả, bản thân Gronkjaer cũng hiểu khi Abramovich đem về một loạt những cầu thủ danh tiếng thì anh không có nhiều cơ hội ra sân, tuy nhiên anh vẫn quyết định ở lại, bởi Ranieri nói rằng ông cần anh trong đội. Kết thúc mùa giải, Chelsea xếp thứ hai tại Premier League và vào đến bán kết Champions League. Với Chelsea khi đó, thành tích như vậy là quá tuyệt vời, nhưng với Abramovich thì đội bóng không giành được danh hiệu tức là thất bại, thế là Claudio Ranieri phải ra đi, cùng với đó là Jesper Gronkjaer.

Sau khi rời đội, Gronkjaer chu du khắp nơi, thi đấu cho Birmingham, Atletico Madrid rồi Stuttgart trước khi trở về Đan Mạch khoác áo FC Copenhagen. Năm 2011, anh giải nghệ và cái tên Jesper Gronkjaer lu mờ trong tâm trí các CĐV Chelsea hiện đại.

* Thực ra pha solo tạo thành “bàn thắng tỷ Bảng” của Gronkjaer không kỳ diệu như anh vẫn nhớ, anh chỉ vượt qua được mỗi Riise chứ không phải “ba hay bốn hậu vệ đối phương”, nhưng dù sao thì bàn thắng đó cũng rất quan trọng.

Advertisements